Em, Sài Gòn

Em sinh ra tại Sài Gòn, nên em cũng rất giống Sài Gòn. Ngày như hoa, đêm như lệ. Cảm xúc lúc gắt như nắng lúc ủ dột như mưa. Nói chung là em cười rồi em mếu ngay cũng được. Chiều được em khó lắm rồi, giữ được em lại càng không dễ.

Sài Gòn về đêm . Nguồn: internet
Sài Gòn về đêm . Nguồn: internet

Em sinh ra tại Sài Gòn, nên em cũng rất giống Sài Gòn.

Em nhận mình là người đỏng đảnh, là cô gái được nuông chiều. Em quen sống trong tình yêu của gia đình, sự quan tâm của bạn bè, và cả sự tử tế của xã hội. Em chưa từng vấp phải cú ngã nào đau thật đau, cũng chưa từng phải chịu một nỗi đau nào thật sâu. Em nhận mình là người may mắn, là cô gái sống vốn trong yêu thương.

Nhưng cũng như Sài Gòn là một vùng trời riêng, em có lòng tự tôn của riêng em. Em được cưng chiều, nhưng em có tiếng nói của em. Em sống trong yêu thương nhưng em hiểu thế nào là mất mát. Em thành công nhưng em cũng đã thất bại. Có chăng em cũng như Sài Gòn, qua bao gian nan vẫn không dừng lại.

Sài Gòn là một thành phố của những sự đối lập. Và em cũng vậy.

Em đủ ngoan và cũng đủ hư vì chẳng ai là người hoàn hảo. Em dịu dàng nhưng em cũng rất dễ nóng giận, đặc biệt là với những người em yêu thương nhất. Em thoải mái nhưng em cũng có những quy tắc khó bỏ. Em có thể rộng lòng nhưng chẳng bao giờ em quên. Cũng như Sài Gòn qua mấy mươi năm, người ta vẫn gọi là Sài Gòn thay vì thành phố Hồ Chí Minh. Chẳng vì lý do gì, chỉ là một thói quen khó bỏ. Em rạng rỡ nhưng em vẫn u sầu. Em tươi mới nhưng trong em vẫn còn những kỷ niệm xưa. Những chuyện đã qua chưa bao giờ nhạt, nhưng em cũng chẳng vì những lối cũ mà bỏ qua những con đường khác.

Sài Gòn nắng gay gắt và mưa dai dẳng. Em thương nhiều nhưng giận cũng thật lâu.

Sài Gòn xa hoa, ngày rộn ràng còn đêm phủ đầy những sự lấp lánh. Nhưng Sài Gòn cũng tàn nhẫn, ngày ướt mồ hôi còn đêm vật vã trong cái lạnh. Em ấm áp nhưng em cũng lạnh lùng. Em có thể cười đó, nhưng nụ cười của em không dành cho người. Em có thể yêu dài lâu, nhưng sẽ không đậm sâu.

Sài Gòn là nơi mọi người đều muốn đến, nhưng lại không phải là nơi an toàn. Người sống ở Sài Gòn luôn nằm trong sự dè dặt, cẩn trọng. Em sinh ra tại Sài Gòn, nên em cũng rất giống những người ở Sài Gòn khác. Em phải tự bảo vệ mình, phải cẩn trọng với tất cả mọi thứ xung quanh em, kể cả đó là người em thương. Trong em luôn cần sự an toàn, và chưa bao giờ em cảm thấy đủ.

Sài Gòn là nơi em được sinh ra. Em lớn lên cùng Sài Gòn, đi nơi xa cũng về lại Sài Gòn. Em vẫn vậy và cũng sẽ mãi như vậy. Dù Sài Gòn có đổi thay thì vẫn là Sài Gòn, còn em có khác biệt thế nào thì em vẫn chỉ là em.

Võ Mỹ Văn <3

Comments are closed, but trackbacks and pingbacks are open.

Chia sẻ cũng là một cách để bảo tồn các giá trị văn hóa - lịch sử!