Category: Chỉ có ở Việt Nam

  • Những điểm khác nhau thú vị giữa người Mỹ và người Việt

    Những điểm khác nhau thú vị giữa người Mỹ và người Việt

    Người Mỹ lên Sếp thì gầy còn người Việt lên Sếp thì béo là một trong 33 điểm khác nhau thú vị giữa người Mỹ và người Việt.

    Những điểm khác nhau thú vị giữa người Mỹ và người Việt

     

    1. Thư ký của giám đốc người Mỹ thì mang hồ sơ còn thư ký của giám đốc người Việt thì mang son phấn.

    2. Nhà hàng của người Mỹ giới hạn khách uống rượu còn nhà hàng Việt rủ rê khách uống rượu.

    3. Vào buổi trưa người Việt ngủ nhưng người Mỹ thì lại đọc sách.

    4. Người Mỹ ăn sáng xong thì đến công sở làm việc còn người Việt thì đến công sở và sau đó mới đi ăn sáng, cà phê và tán gẫu với nhau.

    5. Người Mỹ muốn xin việc thì đến công sở gặp giám đốc, người Việt để xin được việc thì đến nhà riêng của giám đốc.

    6. Người Mỹ thích ăn ức gà còn người Việt thích đùi gà.

    7. Người Mỹ rất yêu chó còn người Việt thì khác, người Việt yêu thịt chó.

    8. Người Mỹ va chạm nhau trên đường thìxin lỗi nhau còn người Việt va chạm nhau trên đường thì gây gổ đánh nhau.

    9. Người Mỹ đến thăm nhau tặng hoa còn người Việt thăm nhau tặng phong bì.

    10. Người Mỹ xem hồ sơ của người xin việc để quyết định nhận hay không, còn người Việt thì xem hồ sơ của bố người xin việc hoặc xem phong bì không đựng hồ sơ để quyết định nhận hay không nhận .

    11. Ở Mỹ, người Mỹ rất giàu nhưng ít tiền mặt còn người Việt nghèo nhưng lại lắm tiền mặt.

    12. Người Mỹ lên Sếp thì gầy còn người Việt lên Sếp thì béo.

    13. Người Mỹ nhìn thấy đèn đỏ thì tìm cách dừng lại còn người Việt thấy đèn đỏ thì tìm cách vượt qua.

    14. Người Mỹ rủ nhau đi ăn thì chia nhau trả tiền còn người Việt ai rủ thì người đó trả.

    15. Bố mẹ người Việt khi đến thăm con thì ngủ trên giường, bố mẹ người Mỹ đến thăm con thì ngủ trên ghế (nếu không có đủ giường)

    16. Người Mỹ vừa uống cà phê vừa đọc sách còn người Việt thì vừa uống cà phê vừa nhắn tin.

    17. Người Mỹ dùng nhà nghỉ để nghỉ đêm giữa chuyến đi dài, người Việt dùng nhà nghỉ để nghỉ trưa giữa hai buổi làm việc.

    18. Ở Mỹ, Sếp đến thăm nhân viên khi nhân viên đau ốm còn ở Việt Nam, nhân viên đến thăm Sếp khi Sếp được thăng chức.

    19. Người Mỹ dùng điện thoại di động để nói : tôi đang ở chỗ nào còn người Việt dùng điện thoại di động để giấu nơi mình đang ở.

    20. Các ông chồng Mỹ cho vợ vay tiền, các ông chồng Việt Nam nộp tiền cho vợ.

    21. Người Mỹ làm chuồng cho chim về ở, người Việt làm bẫy để bắt chim.

    22. Khi gặp nhau người Mỹ hỏi có khỏe không, người Việt hỏi làm ăn thế nào.

    23. Người Mỹ vay tiền ngân hàng để mua nhà, người Việt vay tiền bạn bè để xây nhà.

    24. Người Mỹ im lặng để nghe người khác nói, người Việt bắt người khác im lặng để nghe mình nói

    25. Ở Mỹ, người đi tìm thùng rác, ở Việt Nam, thùng rác đi tìm người

    26. Người Mỹ ăn rất nhiều ở bữa tối, người Việt lại uống rất nhiều vào bữa tối.

    27. Người Mỹ uống một chai rượu chỉ trong một bữa,người Việt lai rai chai rượu cả ngày.

    28. Người Việt thích bố mẹ già ở nhà mình, người Mỹ thích bố mẹ già ở nhà dưỡng lão.

    29. Người Mỹ trồng cỏ trong vườn, người Việt thì nhổ.

    30. Người Mỹ chặt một cây thì trồng ba cây, người Việt chặt ba cây thì trồng một cây.

    31. Người Mỹ thích cụ thể, người Việt thích chung chung.

    32. Ở Việt Nam dân nịnh lãnh đạo, ở Mỹ lãnh đạo nịnh dân.

    33. Người Mỹ tìm cách được nghỉ hưu, người Việt đến tuổi hưu tìm cách ở lại.

    – st –

  • Nghệ thuật viết quảng cáo của ông bà thời xưa!

    Nghệ thuật viết quảng cáo của ông bà thời xưa!

    “Té ngửa” với tài “Thôi Miên Bằng Ngôn Từ” của các Nhà Quảng Cáo VIỆT NAM thời xưa!!

    Mẩu quảng cáo kem đánh răng Hynos với câu chào hàng “cười vỡ bụng”:

    Quảng cáo Hynos ngoài trời Ngoài các hình thức quảng cáo trên báo chí, quảng cáo ngoài trời, dùng loa phóng thanh hoặc dùng phim ảnh, Sài Gòn xưa còn có lối quảng cáo mà người ta gọi là “sơn đông mãi võ”. Họ là những nhóm người đi về những miền xa xôi để bán các loại “cao đơn, hoàn tán”… những lời quảng cáo thuốc được phụ họa bằng từng hồi trống và phèng la, để thu hút đám đông, họ luôn luôn có những màn trình diễn võ thuật, biểu diễn nội công xen kẽ giữa những màn quảng cáo bán thuốc. Con nít xem trầm trồ thán phục và người lớn bỏ tiền ra mua thuốc để phòng khi trái nắng trở trời. Đám “sơn đông mãi võ” di chuyển nhiều nơi và cuộc đời của họ phiêu linh khắp chốn cũng vì miếng cơm manh áo. Họ chính là những “quảng cáo viên” đích thực!
    Với Hynos phosphate, đánh răng sớm chiều, răng vững bền nhiều.”

     

    “Trồng lúa mới có gạo mà ăn…
    thế mà có người đã phải
    trồng răng mới có răng mà ăn!
    Vì không săn sóc răng một cách chu đáo, có người
    đã bị sâu răng và mất nhiều răng.

    Quảng cáo của Hynos trên báo Cái khéo của Hynos là thực hiện thêm nhiều biển quảng cáo ngoài trời tại những nơi có đông người qua lại nên đạt hiệu quả rất cao. Vào dịp Tết Nguyên Đán, tại chợ Bến Thành, lúc nào gian hàng Hynos cũng vang lên điệp khúc “Hynos cha cha cha, cha cha cha Hynos…” át hẳn gian hàng của khô nai Ban Mê Thuột, khô cá thiều Phú Quốc với lời phóng đại “nướng bên này đường, bên kia đường uống rượu cũng thấy ngon”!, hơn thế nữa, ông Nghĩa còn đi đầu trong việc làm phim quảng cáo kem đánh răng Hynos. Ông bỏ tiền làm một đoạn phim ngắn tại Hồng Kông, ký hợp đồng với tài tử ăn khách nhất Hồng Kông thời bấy giờ là Vương Vũ. Phim chỉ vài phút diễn cảnh các nhân vật đi “bảo tiêu” một thùng hàng, khi mở ra trong thùng chỉ chứa… toàn kem đánh răng Hynos với hình anh Bảy Chà cười toe toét! Phim được chiếu tại các rạp ciné trước khi vào xuất chính và khán giả thích thú dù biết đó là phim quảng cáo.

     

     

    Mẩu quảng cáo xà phòng “Con Dê Cũ” (ngày nay dân mình thường đọc trại là “Dê Cụ”) của hãng Tân Phúc Hoa, có vận dụng thêm chữ hoa-chữ thường và cỡ chữ để làm tăng hiệu quả thị giác của mẩu quảng cáo:

    Nghệ thuật viết quảng cáo của ông bà thời xưa!TỐT và RẺ
    chỉ có sà phòng
    CON DÊ CŨ

     

    Biển quảng cáo hãng xăng dầu Shell:

    Nghệ thuật viết quảng cáo của ông bà thời xưa!“Yêu xe là yêu Shell”

     

    Mẩu quảng cáo giày Bata:

    Nghệ thuật viết quảng cáo của ông bà thời xưa!Người lịch-sự chỉ dùng giầy
    BATA
    Vừa đẹp vừa bền nhất
    Đại-lý khắp Đông-Dương

     

    Mẩu quảng cáo hết sức “bá đạo” của Tuần báo Đàn Bà (về sau này chúng ta ưa dùng từ “Phụ nữ” hơn là “Đàn bà”) :

    Nghệ thuật viết quảng cáo của ông bà thời xưa!Chồng tôi mê gái chỉ vì tôi không đọc tờ
    TUẦN BÁO ĐÀN BÀ
    nên…

     

    Một mẩu quảng cáo lớp học ngoại ngữ:

    Nghệ thuật viết quảng cáo của ông bà thời xưa!“Những ai đã thất-vọng với các cách học khác, xin thử học 1 tháng
    sẽ được hoàn toàn vừa-ý.”

     

    Mẩu quảng cáo vẽ tay của một hiệu chụp ảnh trên đường Catinat (đường Đồng Khởi, TPHCM ngày nay):

    Nghệ thuật viết quảng cáo của ông bà thời xưa!

    Mẩu quảng cáo vẽ tay khác về sản phẩm xe ô-tô thuộc một cửa hàng xe hơi trên đường Filipini (đường Nguyễn Trung Trực, TPHCM ngày nay):

    Nghệ thuật viết quảng cáo của ông bà thời xưa!

    Biển quảng cáo kem đánh răng Dạ Lan vừa có hình ảnh minh họa, vừa có lời chào hàng và địa chỉ:

    Nghệ thuật viết quảng cáo của ông bà thời xưa!Hãy đến với Dạ Lan
    Sản phẩm của mọi gia đình

     

    Thương hiệu xà-bông Cô Ba huyền thoại vẫn còn đến ngày nay:

    Nghệ thuật viết quảng cáo của ông bà thời xưa!

    Xem thêm vài  sản phẩm nổi tiếng được quảng cáo rộng khắp Sài Gòn xưa: https://hinhanhvietnam.com/nhung-tam-pano-quang-cao-sai-gon-xua/

    Và cuối cùng là một mẩu quảng cáo vừa thuộc hàng đỉnh cao của nghệ thuật sử dụng ngôn từ, vừa bảo đảm khiến bạn “té ngửa”: quảng cáo sản phẩm… quan tài (hòm) :

    Nghệ thuật viết quảng cáo của ông bà thời xưa!

    “Ta về ta tắm áo ta,
    dẫu là đục ao nhà cũng hơn
    Hòm TOBIA
    SỐNG MỘT CÁI NHÀ, THÁC MỘT CÁI HÒM”

  • Những khu chợ độc đáo ở Việt Nam

    Những khu chợ độc đáo ở Việt Nam

    Bên cạnh những nghề độc đáo, thì ở Việt Nam có những khu chợ cũng hết sức kì dị:  Chợ bán đá quý Lục Yên (Yên Bái), chợ côn trùng Tịnh An (An Giang) hay chợ bán gà chọi (Hà Nội)… được xem là những khu chợ độc đáo, kỳ dị chỉ có ở Việt Nam.

    Từ khá lâu, Tịnh Biên - An Giang đã trở thành một trung tâm thương mại, dịch vụ, đầu mối giao thông quan trọng của vùng biên giới tây nam với nhiều mặt hàng đặc biệt. Những người ở xung quanh khu vực thường gọi chợ này là chợ Côn trùng vì ở đây chuyên bán “hàng độc” như mối chúa, rết, bò cạp, ve sữa, tắc kè, bửa củi…
    Từ khá lâu, Tịnh Biên – An Giang đã trở thành một trung tâm thương mại, dịch vụ, đầu mối giao thông quan trọng của vùng biên giới tây nam với nhiều mặt hàng đặc biệt. Những người ở xung quanh khu vực thường gọi chợ này là chợ Côn trùng vì ở đây chuyên bán “hàng độc” như mối chúa, rết, bò cạp, ve sữa, tắc kè, bửa củi…
    Chị Lê Thị Hiếu, có 5 năm thu mua bò cạp về bán tại chợ Tịnh Biên, cho biết, bình quân vào tháng cao điểm (từ tháng giêng đến tháng 5), lượng khách đi viếng chùa Bà Chúa Xứ núi Sam (Châu Đốc) về chợ biên giới rất đông, nên cũng là lúc dân bán côn trùng tập trung về đây để phục vụ du khách. Chỉ tính riêng bò cạp, mỗi hàng có thể bán ra từ 500 – 600 con/ngày. Bò cạp ở đây được bán với giá 4.000-5.000 đồng/con tùy kích cỡ.
    Chị Lê Thị Hiếu, có 5 năm thu mua bò cạp về bán tại chợ Tịnh Biên, cho biết, bình quân vào tháng cao điểm (từ tháng giêng đến tháng 5), lượng khách đi viếng chùa Bà Chúa Xứ núi Sam (Châu Đốc) về chợ biên giới rất đông, nên cũng là lúc dân bán côn trùng tập trung về đây để phục vụ du khách. Chỉ tính riêng bò cạp, mỗi hàng có thể bán ra từ 500 – 600 con/ngày. Bò cạp ở đây được bán với giá 4.000-5.000 đồng/con tùy kích cỡ.
    Những loại côn trùng này mang nét đặc trưng ở vùng Bảy Núi. Một số trẻ em và người dân kỳ công lùng sục vào những đám rừng rậm bắt côn trùng rồi bán cho nhiều người mang về nhậu hoặc ngâm rượu uống.
    Những loại côn trùng này mang nét đặc trưng ở vùng Bảy Núi. Một số trẻ em và người dân kỳ công lùng sục vào những đám rừng rậm bắt côn trùng rồi bán cho nhiều người mang về nhậu hoặc ngâm rượu uống.
    Chợ chuột Phù Dật ở xã Bình Long, huyện Châu Phú (An Giang) được xem là chợ chuột lớn nhất miền Tây. Hàng ngày chợ hoạt động sôi nổi nhất từ 5 - 9 giờ sáng. Mỗi ngày có từ 3 - 5 tấn chuột được “xuất xưởng” từ đây.
    Chợ chuột Phù Dật ở xã Bình Long, huyện Châu Phú (An Giang) được xem là chợ chuột lớn nhất miền Tây. Hàng ngày chợ hoạt động sôi nổi nhất từ 5 – 9 giờ sáng. Mỗi ngày có từ 3 – 5 tấn chuột được “xuất xưởng” từ đây.
    Nhiều hộ mua bán chuột ở đây cho biết, tuỳ theo mùa (chuột nhiều và ngon nhất trong khoảng từ tháng 3 - 10 âm lịch), 1kg chuột hơi có giá dao động từ 20.000 - 30.000 đồng. Sau khi được giết mổ, làm sạch sẽ được bán với giá 35.000 - 60.000 đồng/kg.
    Nhiều hộ mua bán chuột ở đây cho biết, tuỳ theo mùa (chuột nhiều và ngon nhất trong khoảng từ tháng 3 – 10 âm lịch), 1kg chuột hơi có giá dao động từ 20.000 – 30.000 đồng. Sau khi được giết mổ, làm sạch sẽ được bán với giá 35.000 – 60.000 đồng/kg.
    Chính quyền địa phương cho biết, chợ chuột Phù Dật nằm gọn trên ấp Bình Chiến, trong ấp có khoảng 600 hộ thì có tới trên 200 hộ sống bằng nghề săn bắt, làm thuê và kinh doanh chuột. Nhờ cái chợ này mà hàng trăm lao động có công ăn việc làm, thu nhập ổn định. Do công việc nhẹ nhàng nên thu hút các chị em phụ nữ và thậm chí cả trẻ em, người già tham gia "dây chuyền" giết mổ, mỗi ngày thu nhập trung bình từ 70.000 - 100.000 đồng/người.
    Chính quyền địa phương cho biết, chợ chuột Phù Dật nằm gọn trên ấp Bình Chiến, trong ấp có khoảng 600 hộ thì có tới trên 200 hộ sống bằng nghề săn bắt, làm thuê và kinh doanh chuột. Nhờ cái chợ này mà hàng trăm lao động có công ăn việc làm, thu nhập ổn định. Do công việc nhẹ nhàng nên thu hút các chị em phụ nữ và thậm chí cả trẻ em, người già tham gia “dây chuyền” giết mổ, mỗi ngày thu nhập trung bình từ 70.000 – 100.000 đồng/người.
    Giữa Thủ đô Hà Nội, có một khu chợ khá độc đáo nằm ngay trên phố Hoàng Hoa Thám sầm uất: Đó là chợ sâu bọ. Chợ kéo dài khoảng 1 km, bán đủ các loại côn trùng như: sâu rồng, sâu quy… đến các loại cào cào, châu chấu, dế mèn… với giá chung là 250 nghìn đồng/1kg.
    Giữa Thủ đô Hà Nội, có một khu chợ khá độc đáo nằm ngay trên phố Hoàng Hoa Thám sầm uất: Đó là chợ sâu bọ. Chợ kéo dài khoảng 1 km, bán đủ các loại côn trùng như: sâu rồng, sâu quy… đến các loại cào cào, châu chấu, dế mèn… với giá chung là 250 nghìn đồng/1kg.
    Ngày nào cũng vậy, chợ bắt đầu họp từ lúc 8h sáng đến 19h mỗi ngày nhưng đông nhất là vào thứ 7 và chủ nhật.
    Ngày nào cũng vậy, chợ bắt đầu họp từ lúc 8h sáng đến 19h mỗi ngày nhưng đông nhất là vào thứ 7 và chủ nhật.
    Ngoài các loại côn trùng như sâu, cào cào, châu chấu… , vào thứ 7 hoặc chủ nhật chợ còn bán thêm các con vật như: rết, sâu chít, tắc kè… cho khách có nhu cầu. Cũng vì những món hàng “độc”, “lạ” được bày bán ở đây mà nhiều người ví ngôi chợ này là ngôi chợ “có một không hai” ở Hà Nội.
    Ngoài các loại côn trùng như sâu, cào cào, châu chấu… , vào thứ 7 hoặc chủ nhật chợ còn bán thêm các con vật như: rết, sâu chít, tắc kè… cho khách có nhu cầu. Cũng vì những món hàng “độc”, “lạ” được bày bán ở đây mà nhiều người ví ngôi chợ này là ngôi chợ “có một không hai” ở Hà Nội.
    Chợ đá Lục Yên (Yên Bái) họp tại một địa điểm khá đẹp nằm ở góc hồ nước lung linh ở Thị trấn Yên Thế. Chợ chỉ họp trong khoảng thời gian vài ba tiếng đồng hồ vào buổi sáng hàng ngày.
    Chợ đá Lục Yên (Yên Bái) họp tại một địa điểm khá đẹp nằm ở góc hồ nước lung linh ở Thị trấn Yên Thế. Chợ chỉ họp trong khoảng thời gian vài ba tiếng đồng hồ vào buổi sáng hàng ngày.
    Theo lời dân địa phương, chợ này phát triển nhất vào những năm 1991, 1992 là những năm đầu người ta phát hiện ra ở Lục Yên có mỏ đá quý. Dân các nơi đổ đến đào đãi đá, người dân địa phương cũng bỏ nghề làm ruộng, đi rừng để tìm đá. Ai đi đào đãi được chút ít lại mang về chợ bán.
    Theo lời dân địa phương, chợ này phát triển nhất vào những năm 1991, 1992 là những năm đầu người ta phát hiện ra ở Lục Yên có mỏ đá quý. Dân các nơi đổ đến đào đãi đá, người dân địa phương cũng bỏ nghề làm ruộng, đi rừng để tìm đá. Ai đi đào đãi được chút ít lại mang về chợ bán.
    Hàng được bày lên mặt bàn thành từng mớ. Hàng là các loại đá quý, đá bán quý các loại. Có thứ đã qua chế tác, có thứ còn để thô nguyên gốc.
    Hàng được bày lên mặt bàn thành từng mớ. Hàng là các loại đá quý, đá bán quý các loại. Có thứ đã qua chế tác, có thứ còn để thô nguyên gốc.

     

    Chợ giời hay còn gọi chợ Hòa Bình là chợ đồ cũ nổi tiếng ở Hà Nội được hình thành vào khoảng những năm 1954 - 1955. Chợ giời bao gồm đoạn cuối của phố Huế và một phần các phố Đồng Nhân, Trần Cao Vân, Chùa Vua, Thịnh Yên, Yên Bái 2, liên thông cả sang (một phần) khu chung cư Nguyễn Công Trứ và một số ngõ nhỏ hình thành nên. Các sạp hàng bày san sát từ trong chợ ra đến tận ngoài chợ và người mua có thể đi xe máy đến tận từng sạp hàng để mua bán.
    Chợ giời hay còn gọi chợ Hòa Bình là chợ đồ cũ nổi tiếng ở Hà Nội được hình thành vào khoảng những năm 1954 – 1955. Chợ giời bao gồm đoạn cuối của phố Huế và một phần các phố Đồng Nhân, Trần Cao Vân, Chùa Vua, Thịnh Yên, Yên Bái 2, liên thông cả sang (một phần) khu chung cư Nguyễn Công Trứ và một số ngõ nhỏ hình thành nên. Các sạp hàng bày san sát từ trong chợ ra đến tận ngoài chợ và người mua có thể đi xe máy đến tận từng sạp hàng để mua bán.
    Có những đồ giá chỉ 5.000 - 10.000 đồng, có những đồ tiền triệu, nhưng đều rẻ hơn đồ mới rất nhiều lần. Khách mua hàng cứ thoải mái trả giá, có khi được chủ cửa hàng đồng ý bán với giá chỉ bằng 1/3 giá ban đầu.
    Có những đồ giá chỉ 5.000 – 10.000 đồng, có những đồ tiền triệu, nhưng đều rẻ hơn đồ mới rất nhiều lần. Khách mua hàng cứ thoải mái trả giá, có khi được chủ cửa hàng đồng ý bán với giá chỉ bằng 1/3 giá ban đầu.
    Chợ gà chọi là một mảng buôn bán trong phiên chợ cổ Hà Đông, họp vào các ngày 5, 10, 15, 20, 25, 30 Âm lịch hàng tháng. Chợ bán chủ yếu các loại gia súc gia cầm, cây cảnh, trong đó khu bán gà chọi đông nhất.
    Chợ gà chọi là một mảng buôn bán trong phiên chợ cổ Hà Đông, họp vào các ngày 5, 10, 15, 20, 25, 30 Âm lịch hàng tháng. Chợ bán chủ yếu các loại gia súc gia cầm, cây cảnh, trong đó khu bán gà chọi đông nhất.
    Thường những con gà bán tại đây được khoảng 8 tháng tuổi, là thời điểm thích hợp để gà sau khi về tay chủ mới sẽ được tiếp tục huấn luyện trở thành gà chiến.
    Thường những con gà bán tại đây được khoảng 8 tháng tuổi, là thời điểm thích hợp để gà sau khi về tay chủ mới sẽ được tiếp tục huấn luyện trở thành gà chiến.
    Chợ trâu “Cán Cấu” thuộc huyện Si Ma Cai, tỉnh Lào Cai họp vào thứ bảy hàng tuần. Không chỉ thu hút những người mua bán, trao đổi trâu, bò, ngựa,… chợ Cán Cấu còn là một địa điểm du lịch hấp dẫn khách du lịch của tỉnh Lào Cai.
    Chợ trâu “Cán Cấu” thuộc huyện Si Ma Cai, tỉnh Lào Cai họp vào thứ bảy hàng tuần. Không chỉ thu hút những người mua bán, trao đổi trâu, bò, ngựa,… chợ Cán Cấu còn là một địa điểm du lịch hấp dẫn khách du lịch của tỉnh Lào Cai.
    Chợ được họp trên những triền đồi thoai thoải, các chú trâu được chủ dắt lùa về họp chợ từ sáng sớm. Các cuộc thương lượng về giá cả diễn ra sôi nổi, giá mỗi chú trâu đen dao động từ 6 – 10 triệu/con; trâu trắng từ 18 – 20 triệu/con. Những người tham gia phiên chợ đủ mọi thành phần, lứa tuổi…
    Chợ được họp trên những triền đồi thoai thoải, các chú trâu được chủ dắt lùa về họp chợ từ sáng sớm. Các cuộc thương lượng về giá cả diễn ra sôi nổi, giá mỗi chú trâu đen dao động từ 6 – 10 triệu/con; trâu trắng từ 18 – 20 triệu/con. Những người tham gia phiên chợ đủ mọi thành phần, lứa tuổi…

    Theo Dân Trí

  • Bộ ảnh hài hước chỉ có ở Việt Nam

    Bộ ảnh hài hước chỉ có ở Việt Nam

    < Luôn cập nhật>

    Để có được bộ ảnh hài hước nhất , Hình ảnh Việt Nam  phải lục tung facebook sau đó sàng lọc và tổng hợp lại mới có thể cho ra được những bức vui hài bá đạo trên từng hạt gạo . Rất mong với bộ ảnh cực chất này sẽ mang lại những tiếng cười thật sảng khoái và bạn đừng quên chia sẻ lên facebook, hoặc zalo để bạn bè cùng thưởng thức nhé !

    Bộ ảnh hài hước chỉ có ở Việt Nam

    Dân chơi của năm đây rồi !

    Nhiều ảnh hơn …

    Bộ ảnh hài hước chỉ có ở Việt Nam

    Bảo vệ gái làng , sẵn sàng đổ máu

    Bộ ảnh hài hước chỉ có ở Việt Nam

    Cũng nghe tai phone như ai

    Bộ ảnh hài hước chỉ có ở Việt Nam

    Nấu cơm level bá đạo

    Bộ ảnh hài hước chỉ có ở Việt Nam

    Ảnh hài hước chỉ có ở Việt Nam : Khác sạn mười em phục vụ giá bình dân

    Bộ ảnh hài hước chỉ có ở Việt Nam

    Ảnh biển quảng cáo hài hước nhất chỉ có ở Việt Nam

    Bộ ảnh hài hước chỉ có ở Việt Nam

    Phô tô chìa khoá

    Bộ ảnh hài hước chỉ có ở Việt Nam

    Giữ xem miễn phí – ai đưa tiền tự chịu trách nhiệm

    Bộ ảnh hài hước chỉ có ở Việt Nam

    Có gì không ổn ở đây

    Bộ ảnh hài hước chỉ có ở Việt Nam

    Siêu nhân ” dũng mãnh ” nhất Việt Nam

    Bộ ảnh hài hước chỉ có ở Việt Nam

    Bụng sáu múi là đây

    Bộ ảnh hài hước chỉ có ở Việt Nam

    Chất không cần chỉnh

    Bộ ảnh hài hước chỉ có ở Việt Nam

    Ảnh hài hước chỉ có ở Việt Nam : Con gái hút thuốc lào

    Bộ ảnh hài hước chỉ có ở Việt Nam

    Thanh niên nghiêm túc nhất Vịnh Bắc Bộ

    Bộ ảnh hài hước chỉ có ở Việt Nam

    Có cả một Vườn bướm luôn

    Bộ ảnh hài hước chỉ có ở Việt Nam

    Tiếp tục cập nhật…

  • Bộ tranh Đông Hồ “Tăng gia sản xuất”

    Bộ tranh Đông Hồ “Tăng gia sản xuất”

    Bộ tranh Đông Hồ có tên “Tăng gia sản xuất” quả làm người xem cảm thấy hài hước, châm biếm pha lẫn sự xót xa về thời đại chúng ta đang sống.  Không phải lo nhiều về việc không có thực phẩm để ăn mà lại là lo ngại thực phẩm bẩn, sao cho bữa ăn trong mỗi gia đình được an toàn như những ngày xa xưa của cha ông.Những sự thật này tuy mộc mạc mà thật xót xa
    Đăng tải những hình vẽ này trên trang cá nhân, tác giả chia sẻ: “Vài chục năm nữa thôi, khi con cháu chúng ta đọc sách giáo khoa, sẽ không còn thấy những hình minh họa cảnh hái dừa, cho gà ăn, chăn trâu hay đám cưới chuột,… nữa. Mà thay vào đó là những tranh vẽ như thế này, bởi ở thời cha chú của chúng, đây chính là những cảnh sinh hoạt thường ngày từng diễn ra…Ở mỗi tranh, tôi vốn chừa sẵn một khoảng trống để viết đôi điều vào đấy, nhưng thực sự, chả viết nổi điều gì, chỉ cảm thấy đau nơi giữa hai lá phổi.
    Lợn được tẩm hóa chất để biến thành thịt bò
    Gà được bơm hơi để cho nặng cân
    Lợn bị ép uống nước để cho nặng cân
    Ruốc heo còn rẻ hơn thịt heo
    Chuối xanh tẩm hóa chất thành chuối chín ngay
    Mực một nắng bằng lốp cao su
  • Lịch sử Ấu Dâm Việt Nam

    Lịch sử Ấu Dâm Việt Nam

     

    TỪ KHI NÀO ẤU DÂM TRỞ THÀNH TỘI ÁC?

    “Ấu dâm” (quan hệ tình dục với trẻ em) ĐÃ TỪNG LÀ một phần của “văn hóa truyền thống” Việt Nam kéo dài hàng ngàn năm cho mãi đến gần đây.

    Luận điểm gây shock này thực sự không có gì đáng ngạc nhiên khi xem xét lại lịch sử hôn nhân và gia đình người Việt, thậm chí, chỉ 40 năm trở về trước.

    Ở đây chúng tôi muốn đề cập đến một kiến thức nhân học cơ bản: tình dục cùng cấm kị tình dục ở những nền văn hóa khác nhau, là khác nhau. Nhiều hành vi tình dục ở một nền văn hóa được coi là bình thường, thì ở một nền văn hóa khác, lại bị coi là tội ác.

    Ngay cả trong nội bộ một nền văn hóa, ở những thời điểm khác nhau, tình dục và cấm kị tình dục cũng hoàn toàn khác biệt. Vào đời Lý và Trần, “loạn luân” là hành vi phổ biến và chấp nhận được. Song dưới thời Lê – Nguyễn, “loạn luân” là tội chết. “Ấu dâm” vẫn là chuyện HOÀN TOÀN BÌNH THƯỜNG và chấp nhận được về mặt văn hóa – đạo đức.

    Đại Việt sử ký toàn thư thậm chí còn ghi chép chuyện Lý Chiêu Hoàng lên ngôi khi 6 tuổi, thấy Trần Cảnh khi ấy mới lên 8 tuổi thì ưa. Hai người lấy nhau và thành vợ chồng. Một năm sau nhường ngôi cho chồng, được chồng yêu thương hết mực. Theo sử gia, Lý Chiêu Hoàng “hiếm muộn”, nên mãi ở tuổi 15 mới bắt đầu có con.

    Đại Việt sử ký toàn thư ghi chép lại, thời nhà Trần, Trần Dụ Tông lấy vợ từ khi 13 tuổi, 15 tuổi mắc bệnh liệt dương, bà chị là công chúa Thiên Ninh (lấy chồng trước ông em 9 năm) lấy thân mình chữa bệnh cho em trai.

    Trần Dụ Tông chữa liệt dương bằng phương thuốc quái đản
    Hình minh họa

    “Ấu dâm” bắt đầu được đề cập đến như một “vấn nạn xã hội” (chứ không phải TỘI ÁC) ở Việt Nam vào đầu thế kỉ XX. Thời gian này, những người Pháp ở Việt Nam chú ý đến hiện tượng phụ nữ Việt Nam thông thường có quan hệ tình dục từ rất sớm. Nguyên nhân là do xã hội chấp nhận hiện tượng kết hôn sớm, và sự phổ biến của hành vi “xâm hại tình dục trẻ em” thời kỳ này (theo góc nhìn của người Pháp, người Việt Nam trước đó không có khái niệm “xâm hại tình dục trẻ em”) (Nguyễn Thùy Linh 2016, 23)

    Ghi chép của người Pháp cho rằng: cơ quan sinh dục nữ của phụ nữ Việt Nam rất nhỏ. Và phụ nữ Việt Nam thường dậy thì ở tuổi 12. Cô ta được công nhận là người trưởng thành khi được 16 tuổi 4 tháng (Nguyễn Thùy Linh 2016, 23)

    Trong sách “L’amour aux colonies”, Dr. Jacobus X cho biết phụ nữ Việt Nam đã bắt đầu khám phá cơ thể họ khi họ lên 10 tuổi. Thậm chí, ngay cả trước khi họ hành kinh lần đầu tiên. “Những cô gái An Nam bé nhỏ bị phá trinh khi họ 10 tuổi bởi những cậu trai thường hay chơi với họ” (dẫn theo Nguyễn Thùy Linh 2016, 23)

    Bác sĩ Mondière khi phỏng vấn 234 phụ nữ Việt Nam, ông nhận rằng quá nửa những người phụ nữ này có quan hệ tình dục trước khi họ tròn 15 tuổi. “Thông thường, trung bình một người phụ nữ An Nam có quan hệ tình dục lần đầu tiên khi họ 14 tuổi 10 tháng” (Nguyễn Thùy Linh 2016, 23)

    Những người Pháp đồng thời cũng nhận thấy rằng văn hóa người Việt lúc đấy chấp nhận cả những hành vi cấm kị như loạn luân và lạm dụng tình dục trẻ em nữ ở độ tuổi dậy thì (trong mắt người Pháp). Thậm chí ông Mondière này còn phải than rằng: “Nếu một cô gái An Nam mà còn trinh, thì chắc chắn cô ấy không có anh trai hoặc ông bố” (bởi họ sẽ “lạm dụng tình dục” cô ấy và khiến cô ấy mất trinh) (Nguyễn Thùy Linh 2016, 23)

    Người Pháp đã đem quan niệm của họ về tình dục và cấm kị tình dục vào Việt Nam và thay đổi hoàn toàn cách chúng ta nhìn về tình dục.

    Tại sao người Pháp có quan niệm sợ hãi tình dục vị thành niên?

    Vào cuối thế kỉ XIX, dưới ảnh hưởng của “khoa học tình dục”, ở Pháp và các nước châu Âu, người ta BẮT ĐẦU tìm mọi cách chứng minh rằng hành vi tình dục ở “người chưa trưởng thành” sẽ gây những ảnh hưởng tiêu cực đến tâm lý và sức khỏe của một đứa trẻ.

    Song vấn đề lớn nhất mà không nhà khoa học nào trả lời được: “thế nào là một người trưởng thành?”. Và họ cãi nhau ỏm tỏi để về việc quy định số tuổi được coi là “trưởng thành”. Cho đến tận bây giờ, ở một số nước độ tuổi đấy là 12, 14, 15, 16, 18, 20 tùy vào “khoa học tình dục” của từng nước.

    Hệ thống luật pháp và những nhà khoa học khắp thế giới cố gắng chứng minh một cá nhân trước một độ tuổi nhất định thì còn là trẻ em, ngây thơ vô tội, và KHÔNG CÓ ý niệm về tình dục. Sau đó dù chỉ một ngày, thì cá nhân đó đột nhiên có thể trở thành người thành niên, với ĐẦY ham muốn tình dục. (xem Gayle Rubin 1993)

    Và kiến thức “khoa học tình dục” của thế kỷ XIX này từng khiến mọi người ở châu Âu sợ hãi đến mức cha mẹ phải trói bọn trẻ con lại vì lo rằng bọn trẻ sẽ thủ dâm khi ngủ. Các bác sĩ thời kỳ này còn thực hành CẮT ÂM HẠCH của các bé gái để hạn chế chúng không có hành vi tình dục quá sớm nhằm bảo vệ chúng (xem BarkerBenfield, 1976; Marcus, 1974; Weeks, 1981; Zambaco, 1981).

    Thời kỳ này, ở châu Âu bắt đầu hình thành tâm lý về sự sợ hãi đối với hành vi tình dục giữa người trưởng thành và trẻ em. Những câu chuyện kinh hoàng về tấn công và lạm dụng tình dục “trẻ em” liên tục được tô đậm trên báo chí, truyền thông.

    Báo chí và truyền thông có xu hướng tô đậm những hành vi, trường hợp hiếp dâm lòi ruột, xuất tinh vào mặt vào mồm miệng cùng tai, làm hư vòm họng, tan nát âm hộ của trẻ em như là hậu quả của MỌI quan hệ tình dục giữa người trưởng thành và trẻ em. Dù rằng những việc đó TRÊN THỰC TẾ hoàn toàn có thể xảy ra với cả người trưởng thành lẫn trẻ em.

    Tất cả nhằm tô đậm rằng trẻ em HOÀN TOÀN KHÔNG PHÙ HỢP về mặt sinh học cho hành vi tình dục. Khái niệm”trẻ em” ở đây giao động liên tục giữa nhiều nấc tuổi: 12, 14, 15, 16, 18, 20 tùy vào từng thời điểm và chẳng dựa trên một cơ sở “khoa học” nào. Họ cố gắng chứng minh rằng dưới độ tuổi nhất định nào đó thì đó là trẻ em ngây thơ trong sáng, vô tội về mặt tình dục và một độ tuổi nào đó trở lên thì lại là người lớn. Điều này hoàn toàn phi lý tính và thực tế.

    Dưới tấm biển “khoa học tình dục” thì cho mãi đến những năm 1970s của thế kỉ XX, trên thế giới người ta mới bắt đầu TỘI ÁC HÓA và TÂM THẦN HÓA hoạt động tình dục trẻ em dựa trên những “căn cứ, bằng chứng khoa học” mà phần nhiều là không thể chứng minh.

    Tính từ thời gian này, ở Mỹ, người lớn (kể cả bố mẹ) chụp ảnh nude của trẻ con đem ra công khai/hoặc không công khai mà bị phát hiện có thể đi tù đến 15 năm. Vì thế, trên nguyên tắc, việc phổ biến hình ảnh con em thổ dân ở truồng trong sách nghiên cứu dân tộc học, hay đưa ảnh nude của con em lên Facebook cũng là nguyên nhân để đưa bố mẹ vào tù. Thực tế có rất nhiều trường hợp đi tù như vậy xảy ra trên khắp thế giới tính từ năm 1978 trở lại đây (xem Gayle Rubin 1993)

    Khoảng 30 năm trở lại đây, thực hành “ấu dâm” ở Việt Nam mới bắt đầu bị TỘI ÁC HÓA dưới ảnh hưởng ngày càng sâu đậm của kiến thức của y học phương Tây về sức khỏe sinh sản của trẻ em gái và “nhãn quan đạo đức phương Tây. Khoa học hay đạo đức có thể ĐÚNG, có thể SAI nhưng tay “ấu dâm” chắc chắn “lãnh đủ”.

    Ở Việt Nam mãi đến ngày 11 tháng 05 năm 1976, Tòa án nhân dân tối cao mới bắt đầu ghi nhận việc quan hệ tình dục với người dưới 16 tuổi là một TỘI hình sự. Đến năm 1985, điều 114 của Bộ Luật Hình sự mới chính thức có quy định về “Tội giao cấu với người dưới 16 tuổi”.

    Bộ Luật hình sự sau này qua rất nhiều lần chỉnh sửa đổi, quy định cụ thể hơn về các hình thức bị coi là xâm hại tình dục của trẻ em nói chung và tội giao cấu với người dưới 16 tuổi nói riêng. TỘI này nhanh chóng được quy định chặt chẽ hơn, mức xử phạt cũng tăng cao và nghiêm khắc hơn, có thể lên đến tử hình!

    < Website HinhanhVietNam xin lược bỏ 1 phần cuối, có chút cảm tính của tác giả. Phần nguyên gốc  xin xem ở cuối link bài này! >

    —————————
    Về mặt tư liệu: Tất cả tài liệu được nói đến trong bài viết đã được công bố trên Thư viện Nhân học.

    On Paedophilia (March 2010) Schinaia Cosimo (PDF)
    Gayle Rubin (1993) Thinking Sex Notes for a Radical Theory of the Politics of Sexuality nằm trong sách Social Perspectives in Lesbian and Gay Studies A Reader (September 2013) Nardi, Peter M.Schneider, Beth E.   Theo

    Nguyen Phuc Anh – Nhanhoc.org https://www.facebook.com/anhnp86/posts/831888886949404
  • Những nghề mưu sinh độc – lạ, chỉ có ở Việt Nam!

    Thực ra, ở Việt Nam, còn hàng chục ” nghề” không tên gọi, không “truyền thống” mà chúng tôi không thể tổng hợp đầy đủ. Những “công

    Nghề săn gián đêm

    Con gián – vốn là loài côn trùng hôi hám, ai thấy cũng tránh xa – lại đang là nguồn thu nhập chủ yếu của một số hộ gia đình tại các thành phố lớn như TP.HCM và Hà Nội. Sau khi bắt xong, họ bán gián cho những “cần thủ”, làm mồi câu cá chim, cá tra, cá bông lau,…

    Những nghề mưu sinh độc - lạ, chỉ có ở Việt Nam!

    Dụng cụ bắt gián của vợ chồng ông Khanh

    Đặc biệt, có những người đã dành gần nửa đời người bắt gián mỗi đêm để mưu sinh như vợ chồng ông Khanh (ngụ ở quận 11, TP.HCM). Từ lời khuyên một người quen bán lưỡi câu, vợ chồng ông Khanh bắt đầu nghĩ đến chuyện bắt gián kiếm tiền, một nghề với số vốn gần như bằng không. Tuy nhiên, thu nhập từ nghề này cũng khá bấp bênh.

    Nghề ngồi cho muỗi đốt

    Đó là công việc của các tình nguyện viên tại phòng thí nghiệm của Khoa Côn trùng và Động vật y học ở Viện Vệ sinh dịch tễ Trung ương. Mỗi tình nguyện viên phụ trách cho hai lồng muỗi ăn vào hai tay hoặc hai chân.

    Những nghề mưu sinh độc - lạ, chỉ có ở Việt Nam!

    Tình nguyện viên ngồi cho muỗi đốt.

    Dự án nhằm đánh giá khả năng muỗi Aedes Aegypti (muỗi vằn) mang vi khuẩn Wolbachia (ít có khả năng lây truyền bệnh sốt xuất huyết) thay thế quần thể muỗi vằn tự nhiên (lây truyền bệnh sốt xuất huyết) trên đảo Trí Nguyên (Khánh Hòa).

    Nghề bồng heo thuê

    Chợ heo (lợn) Bà Rén (xã Quế Xuân, huyện Quế Sơn, tỉnh Quảng Nam) được xem là khu chợ buôn bán heo lớn nhất Việt Nam. Ở đây, có những phụ nữ làm công việc “độc nhất vô nhị”, đó là bồng heo thuê. Mỗi lần bồng một con heo, họ được trả 500-1.000 đồng tiền công.

    Thức đêm bắt gián đêm, hiến thân muỗi đốt kiếm tiền triệu

    Những phụ nữ làm công việc bồng heo thuê.

    Đây là nghề đặc biệt, không đòi hỏi sự khéo léo nhưng lại cần tính thận trọng, chịu khó vì suốt ngày phải tiếp xúc với heo.

    Lúc nghề bồng heo thuê chưa ra đời, mỗi lần cân heo giống là một lần khó khăn vì nhốt heo vào rọ hay trói để cân sẽ làm heo bị trầy xước, mất giá. Đồng thời, bán xong mà còn khiêng heo cho khách thì rất mất thời gian. Vì thế, cái nghề bồng heo thuê tại đây đã dần hình thành và phổ biến rộng rãi.

    Bán nước biển giữa Sài Gòn

    Hơn 30 năm qua, người phụ nữ được mọi người gọi bằng cái tên thân mật là dì Đẹp (66 tuổi, TP.HCM) đã mưu sinh với nghề buôn bán… nước biển để bảo quản hải sản.

    Thức đêm bắt gián đêm, hiến thân muỗi đốt kiếm tiền triệu

    Đại lý bán nước biển của dì Đẹp.

    Nói về cái nghề có một không hai này, dì Đẹp cũng không ngờ rằng mình lại theo đuổi nó đến tận bây giờ. Chồng dì là người con của biển, nên đánh bắt cá là công việc chính để mưu sinh. Thời điểm đó dì cùng chồng đánh bắt cá đem lên Sài Gòn bán, đồng thời có mang theo ít nước biển để trữ cho hải sản được tươi sống, dễ bán hơn. Thấy thế, nhiều khách hàng đã mua nước biển về bảo quản tôm, cua, cá,.. để bán lâu hơn. Về sau, phong trào mua nước biển để bảo quản hải sản càng nở rộ hơn nên dì cũng bán luôn cho đến bây giờ.

    Buôn lá tre kiếm tiền

    Tưởng rằng không có tác dụng gì ngoài việc để đốt, nhưng những chiếc lá tre đã giúp nhiều gia đình ở Mỹ Đức (Hà Nội) và Đoan Hùng (Phú Thọ) kiếm hàng chục triệu, thậm chí là tiền tỷ mỗi năm.

    Những nghề mưu sinh độc - lạ, chỉ có ở Việt Nam!

    Gia đình bà Triệu kiếm tiền tỷ mỗi năm nhờ lá tre.

    Gia đình bà Đặng Thị Triệu, một hộ nghèo ở xã An Phú, Mỹ Đức, Hà Nội đã có doanh thu lên đến hàng tỷ đồng từ việc buôn bán loại lá này.

    Theo bà Triệu, lá tre sinh trưởng, phát triển tốt nên chẳng mấy khi thiếu hàng. Hiện giá thu mua lá tre khô là 30.000 đồng/kg; lá tươi là 7.000 đồng/kg. Trung bình mỗi vụ bà Triệu xuất đi 100-200 tấn lá tre. Ngoài xuất sang Đài Loan, lá tre còn thu hút một số đầu mối ở Nhật Bản, thu mua lá tre qua chế biến công nghệ cao để gói bánh.

    Nghề săn kiến nhọt độc

    Mưu sinh bằng nghề săn kiến nhọt độc thoạt nghe đã thấy rất lạ nhưng ít ai biết đây là một trong những nghề đem lại tiền triệu mỗi ngày cho một số người dân ở Định Quán, Đồng Nai. Kiến nhọt độc là loại kiến có khả năng săn bắt bọ cạp rất tốt, vì thế người dân bắt loại kiến này về để bán kiếm tiền.

    Những nghề mưu sinh độc - lạ, chỉ có ở Việt Nam!

    Người bắt kiến nhọt này chỉ cần dùng bông cỏ mềm làm cần câu.

    Kiến nhọt sống ở những hang sâu trong các khu rừng đất đỏ, rẫy cao su,… nên việc săn bắt phải khéo léo. Mỗi kg kiến nhọt có giá từ 130.000 đến 160.000 đồng. Mỗi ngày, mỗi người có thể bắt trung bình 5kg kiến. Vào mùa mưa, côn trùng sinh nở nhiều nên có ngày đạt 9,7 kg. Mỗi tháng, một cặp vợ chồng có thể thu nhập từ nghề này từ 15-30 triệu đồng.

    Lấy “nước thiêng”

    Lấy “nước thiêng” không còn là một công việc bình thường nữa mà được coi là “nghề vip” của người dân Phú Thọ thời gian gần đây.

    Những nghề mưu sinh độc - lạ, chỉ có ở Việt Nam!

    Theo lời truyền tai của người dân quanh khu vực này, nguồn nước tại ngã ba sông Lô – Đà – Hồng tại Phú Thọ rất “thiêng” và không phải ai cũng có thể lấy được nước này. Người đó phải có tâm trong sáng, không vụ lợi,…

    Vì vậy, người lấy “nước thiêng” có thể thu về bạc triệu mỗi ngày vì số tiền khách trả cho “nước thiêng” tùy thuộc vào tâm linh mỗi người, không có giá cả cụ thể.

    Nghề bóc dây điện

    Nhiều người sẽ ngạc nhiên khi biết có một bộ phận người Việt Nam sống nhờ công việc “xẻ thịt” dây điện. Bởi những khi có đợt thay dây điện, viễn thông, từng bao tải lớn được những người dân ve chai ở Sài Gòn mua hoặc nhặt về chất đầy nhà, bên đường để “mổ” dần.

    Thức đêm bắt gián đêm, hiến thân muỗi đốt kiếm tiền triệu

    Một số người sống nhờ công việc “xẻ thịt” dây điện.

    Những người làm việc này chủ yếu là phụ nữ. Mất gần tuần, một người mới kiếm được khoảng 100kg dây đồng.

    Hạnh Nguyên (tổng hợp)

  • Quả bom kỳ quái nhất chiến tranh Việt Nam: Chiếc bồn cầu

    Quả bom kỳ quái nhất chiến tranh Việt Nam: Chiếc bồn cầu

    Đây có thể coi la phi vụ “ném bom” kỳ quái nhất trong chiến tranh Việt Nam năm 1965 của không lực Hoa Kỳ.

    Quả bom kỳ quái nhất chiến tranh Việt Nam: Chiếc bồn cầu
    Trong chiến tranh Việt Nam, không quân Mỹ từng thực hiện một phi vụ cực kỳ quái đản: Ném một chiếc… toilet năm 1965.
    Quả bom kỳ quái nhất chiến tranh Việt Nam: Chiếc bồn cầu
    Phi vụ này được các phi công chiến đấu của Phi đoàn cường kích 25 trên tàu sân bay USS Midway thực hiện nhằm kỷ niệm để đánh dấu cột mốc 6 triệu cân Anh bom đã được thả kể từ khi tham chiến ở Việt Nam.
    Quả bom kỳ quái nhất chiến tranh Việt Nam: Chiếc bồn cầu
    “Quả bom toilet” này vốn là một chiếc toilet trong nhà vệ sinh của tàu sân bay. Nó đã hỏng và đáng ra phải bị ném xuống biển. Tuy nhiên, một sĩ quan của tàu sân bay USS Midway đã nảy sinh ý tưởng kỳ quặc khiến nó bất đắc dĩ đi vào lịch sử.
    Quả bom kỳ quái nhất chiến tranh Việt Nam: Chiếc bồn cầu
    Chiếc toilet đã được “chế” thành một quả bom với kíp nổ và các cánh đuôi. Nó còn được gắn phù hiệu của Phi đoàn cường kích 25 trước khi gắn lên giá bom của một chiếc Máy bay Skyraider A-1H mang biệt danh “Con Hổ Giấy II”.
    Quả bom kỳ quái nhất chiến tranh Việt Nam: Chiếc bồn cầu
    Phi vụ ném toilet được tiến hành vào ngày 4/11/1965. Phi công lái máy bay thực hiện phi vụ này là Clarence W. Stoddard, Robin Bacon.
    Quả bom kỳ quái nhất chiến tranh Việt Nam: Chiếc bồn cầu
    Dù không được nhiều người biết đến, nhưng phi vụ ném bom lạ lùng này trong chiến tranh Việt Nam năm 1965 của không quân Mỹ quả thực là một sự kiện hi hữu trong lịch sử chiến tranh của thế giới.
    Theo Tách Cà Phê
  • “Phiên dịch” tiếng địa phương Huế

    “Phiên dịch” tiếng địa phương Huế

    Các bạn thường đùa rằng, tiếng Huế là “chi, mô, răng,rứa”, nhưng để hiểu và sử dụng nằm lòng các từ này thì cũng không phải đơn giản.

    tu-dien-tieng-hue-mo-te-rang-rua

    Người Huế hỏi: “Mi đi mô rứa?”, nếu so với ngôn ngữ chuẩn thì các bạn phải hiểu là “Mày đi đâu thế?”
    Chữ “mi”, các bạn tạm hiểu đó là ngôi thứ 2 số ít, tương đương với “mày”, “bạn”. Tương tự như thế, “bọn mi” hay “tụi mi” thì tương đương với “chúng mày”, “bọn mày” hay “các bạn”. Ngôn ngữ trong phim Tàu thường được nhóm lồng tiếng dùng là “các ngươi”, chúng đều có nghĩa như nhau vậy.

    Chúng ta lại tiếp tục nói về “chi, mô, răng, rứa”.

    – Chữ “chi” tương đương với chữ “gì”. “Làm chi” có nghĩa là “làm gì”. Ví dụ người Huế nói: “Mi đang làm cái chi rứa?” thì tiếng chuẩn là “Mày đang làm gì
    thế?” hoặc “Bạn đang làm gì vậy?”. Chữ “chi” không những được dùng rộng rãi trong tiếng Huế mà ngay cả hai miền Bắc, Nam cũng dùng rất nhiều.

    Chúng ta không bàn nhiều về chữ này.

    – Chữ “mô” trong tiếng Huế mới thực sự là đặc trưng của Huế. “Mô” tạm hiểu là “đâu”, là một từ thường được dùng trong câu hỏi. Tuy nhiên, trong một vài ngữ cảnh thì “mô” được hiểu theo nghĩa khác. Ví dụ, “Hôm nay mi tổ chức sinh nhật chỗ mô rứa?” bạn phải hiểu rằng “Hôm nay mày tổ chức sinh nhật ở chỗ nào thế?” hoặc “Hôm nay bạn tổ chức sinh nhật ở đâu thế?”. “Mô” được dùng trong câu này để chỉ địa điểm.

    Nếu đặt trong ngữ cảnh khác thì “mô” có thể đóng vai trò là thán từ. Khi bạn hỏi: “sao mày gặp tao mà lơ đi thế?”, nếu người Huế trả lời là “mô mà!” thì bạn phải hiểu là “đâu có!”, tức là phủ định vấn đề.

    – Chữ “răng” trong tiếng Huế tạm hiểu là “sao”, thường được dùng trong câu hỏi, một vài trường hợp biểu thị ý nghĩa khác. Ví dụ, “răng mà mi noái lạ rứa?” thì bạn phải hiểu là “sao mà mày nói lạ thế” hoặc “sao bạn nói kỳ vậy”. “Ui chao, răng rứa?” có nghĩa là “Ôi, sao thế?” hoặc “Ủa, sao vậy?”. Nếu “răng” nằm đơn độc một mình thì đóng vai trò như câu hỏi tỉnh lược. Ví dụ, một người hối hả chạy vào, bạn hỏi “răng?” thì có nghĩa là “gì thế?”, “sao thế”, “sao mà vội vàng thế?”. Khi bạn an ủi ai
    đó thì bạn dùng “không răng mô!”, tức là “không sao đâu!”, “không có vấn đề gì đâu!”. Một thiền sư có viết bài thơ trong đó có hai câu rằng:

    “Không răng mà lại cũng không răng
    Chỉ có thua người một miếng ăn”

    Hai chữ “răng” ở câu đầu có hai nghĩa khác nhau. Câu đó nghĩa là “không có răng nhưng cũng chẳng sao cả”, ý nói đã già, răng rụng hết.

    – Chữ “rứa” trong tiếng Huế tạm hiểu như chữ “thế”, thường đặt ở cuối câu để làm câu hỏi hoặc có một số nghĩa khác khi nằm ở vị trí khác.

    Ví dụ, “răng rứa?” nghĩa là “sao thế?”. “Mi đi mô rứa?” nghĩa là “mày đi đâu thế?” hay “bạn đi đâu vậy?”. Một đứa con nghịch ngợm, mẹ bảo hoài mà không nghe thì người Huế thường nói: “nói mãi mà cứ rứa!”. Nhiều trường hợp “rứa” được đặt đầu câu. Ví dụ, “Rứa hôm nay bác đi mô?” có nghĩa là “Thế hôm nay bác đi đâu?”. Nếu đóng vai trò thán từ thì cũng như “thế”. Ví dụ, bạn hiểu ra một vấn đề gì đó, bạn nói “rứa à!” hoặc
    “té ra là rứa!” có nghĩa là “thế à!” hoặc “hóa ra là thế!”…Trên đây tôi nói sơ lược về “chi, mô, răng, rứa” của tiếng Huế. Ngoài ra, còn có các từ khác như “tê, ni, nớ, ri…” sẽ được trình bày ở phần kế tiếp.

    —————————–

    Chắc các bạn đã từng nghe những câu sau trong bài nhạc của Hoàng Quý Phương: “trời đổ mưa mà em đi mô, anh có biết chi mô nà! Thôi bây chừ đưa em về với mạ, có chi mô mà em cứ khoóc hoài!”

    Rất Huế đúng không các bạn? Nếu ai không hiểu thì tôi tạm thời “thông dịch” như sau: “trời đổ mưa mà em đi đâu, anh chẳng biết gì cả. Thôi bây giờ đưa em về với mẹ, có sao đâu mà em cứ khóc hoài”. Đó, các bạn xem, cái hay của đất Huế là vậy đó, rất chân chất, quê mùa nhưng ngọt ngào, đằm thắm. Nói như người xưa, “cái không hiểu” đó mới chính là “rất Huế”.Còn nói về tê, ni, nớ, ri… thì tạm hiểu như sau:

    – Chữ “TÊ” có nghĩa như chữ “kia”. Ví dụ, người Huế hỏi “đầu tê răng rứa?” thì nghĩa là “đầu kia sao vậy?” hoặc “đầu kia có chuyện gì thế?”. Có câu chuyện vui thế này:

    Có một người Huế khi ra Bắc, nghe nói rằng chữ “tê” ở Huế thì ngoài bắc dùng là “kia”, chữ “răng” ở Huế thì ngoài bắc dùng là “sao”. Khi đi tham quan, người Huế đó đã ghé vào quán nước để uống, chủ quán mang cho anh ta một cốc nước đá lạnh. Vì đang háo nước, anh ta vội vã nốc một hồi hết sạch. Vì do nước quá lạnh nên anh ta buốt hết cả răng. Đột nhiên anh ta kêu to, “trời ơi, kia cái sao quá!” big grin Ngôn ngữ là vậy đó, “tê răng” của Huế là “kia sao” của miền bắc mà!

    – Chữ “NI” tạm hiểu là “này”, ví dụ người Huế nói “bên ni” tức là “bên này”. Đối ngược với “bên ni” là “bên nớ” hoặc “bên tê”, tiếng chuẩn là “bên kia”. Trong
    bài “Huế xưa” của Châu Kỳ có câu rằng “ở bên ni qua bên nớ, cách con sông chuyến đò chẳng xa, nhỏ sang thăm có tôi đợi chờ”. NI và NỚ là chỉ cho bên này và bên kia vậy!

    – Chữ “NỚ” có nghĩa tương phản với “NI”, bạn có thể dùng Nớ và Ni để chỉ địa điểm (bên nớ, bên ni) hoặc có thể dùng để chỉ đối tượng là người, ví dụ “Nếu Nớ ngỏ lời thì Ni cũng đồng ý”, hiểu là “Nếu anh đã ngỏ lời thì em đây đồng ý”

    – Chữ “RI” trong tiếng Huế tạm hiểu là “đây”, “đấy”, ngoài ra còn dùng với nghĩa tương phản của “RỨA”. Ví dụ, người Huế thường hỏi nhau là “MI ĐI MÔ RỨA?”, hoặc “RỨA THÌ MI ĐI MÔ RI?” Các bạn hiểu sao?Đó là hai câu hỏi thường xảy ra trong trường hợp hai người đi và gặp nhau trên đường. Đơn giản, người này hỏi người kia là “mày đi đâu thế?”, người kia sẽ hỏi lại là “thế thì mày đi đâu?” Cái hay của Huế phải chăng là cái RI, RỨA!

    Các bạn chỉ cần chú ý một tí thôi thì tiếng Huế chẳng có gì khó cả, ngược lại còn rất là dí dỏm và đáng yêu nữa, nhất là nó được phát âm bởi các cô gái Huế đương độ xuân thì.

    – Cụm từ “CHI MÔ NÀ” thì như tôi đã nói, chúng có nghĩa là “gì đâu”, ý phủ định. Ví dụ, bạn bị mẹ mắng, bạn thanh minh bằng cách nói rằng “CON CÓ LÀM CHI MÔ NÀ!”…

    Ngoài ra, một số từ xưng hô đặc biệt cũng được sử dụng trong ngôn ngữ Huế. Ví dụ

    Bố thì gọi là BA
    Mẹ thì gọi là MẠ
    Ông Bà thì gọi là ÔN MỆ (Ôn nội, Mệ nội, Ôn ngoại, Mệ ngoại…)
    Bố Mẹ của Ông Bà thì gọi là CỐ
    Em hoặc chị của Bà Nội hay Bà Ngoại thì đều gọi là MỤ
    Ra đường gặp người già nếu không thân thích thì thường chào là “THƯA MỤ” (từ “Thưa” ở Huế được dùng như từ “Chào”)
    Chị gái hay em gái của Bố thì đều gọi là O (chữ O tương đương với Cô)
    Anh trai hay em trai của mẹ đều được gọi là CẬU
    Vợ của CẬU được gọi là MỢ (người vùng quê ở Huế còn gọi CẬU là CỤ, gọi MỢ là MỰ)
    Chị gái hay em gái của mẹ đều gọi là DÌ
    Chồng của DÌ được gọi là DƯỢNG
    Vợ của CHÚ được gọi là THÍM
    Chỉ có anh trai của Bố hoặc vợ anh trai của Bố thì mới được gọi là Bác.
    Các bạn nên biết cách xưng hô để hiểu và thông cảm cho phong tục của
    từng vùng miền. Ví dụ, từ MỤ hay MỆ ở ngoài bắc thường dùng với nghĩa
    xấu, nhưng đối với Huế đấy là những danh xưng cho các bậc tiền bối.

    Hình ảnh Việt Nam.com sưu tầm

  • Google đã thay bản đồ, công nhận Hoàng Sa, Trường Sa là của Việt Nam

    Google đã thay bản đồ, công nhận Hoàng Sa, Trường Sa là của Việt Nam

    Sau nhiều cố gắng của các nhà khoa học Thế giới trong đó có cả chính những nhà khoa học chân chính Trung Quốc và đặc biệt công sức lớn lao của các nhà khoa học Việt Nam tại Hải Ngoại cung cấp bằng chứng khoa học, sát thực cùng với sự đấu tranh không mệt mỏi đến nay trên Google Earth đã thể hiện rõ quần đảo Hoàng Sa là của Việt Nam chúng ta!

    Google đã thay bản đồ, công nhận Hoàng Sa, Trường Sa là của Việt Nam
    Bản đồ Google thể hiện Quần đảo Hoàng Sa (Paracel) thuộc nước Việt Nam

    QUẦN ĐẢO HOÀNG SA VÀ QUẦN ĐẢO TRƯỜNG SA THUỘC VIỆT NAM
    PARACEL ISLANDS & SPRATLY ISLANDS BELONG TO VIETNAM ..
    西沙群島和南沙群島屬於越南
    (Phiên âm câu chữ Hán:Tây Sa quần đảo và Nam Sa quần đảo
    thuộc về Việt Nam)

    Điều này cho thấy chân lý Hoàng Sa là của chúng ta đã được Thế Giới Google (Google Earth) công nhận. 

    Nhân dân Việt Nam, bạn bè năm châu bốn biển hãy cùng nắm tay nhau quảng bá vào xem để đưa rating lên cao giúp bất cứ ai khi vào google sẽ hiện ra ngay hình ảnh này!

    P/S: Bài và ảnh chỉ mang tính chất giải trí! Nếu Google có cập nhật, xin bạn xem ở link này https://www.google.com/maps/@16.0055748,112.3727257,8.25z

  • Người Huế mà không được nói… tiếng Huế!

    Đó là lệnh cấm đối với các thiếu nữ được tuyển vào làm cung phi trong Nội, dưới triều Nguyễn. Họ không được nói rặt giọng Huế mà phải nói y như giọng dân Phường Đúc.

    Phường Đúc là khu quần cư tập trung các người thợ đúc đồng tài giỏi do triều đình tuyển từ Bắc vào hoặc trong Nam ra. Họ là tác giả của chuông chùa Linh Mụ, Cửu vị Thần Công và Cửu Đỉnh ở Huế. Những sản phẩm của họ dãi nắng, dầm mưa, trải bao tuế nguyệt đến nay vẫn chẳng chút nứt rạn hay có tì vết gì. Họ mang theo gia đình ra làm ăn sinh sống lâu ngày ở Huế nên hòa đồng ngôn ngữ với dân địa phương.

    Dân Phường Đúc không nói rặt một giọng nào mà pha trộn nửa nọ, nửa kia. Các cung phi trong Nội phải bắt chước giọng Phường Đúc, nghĩa là vừa nói nửa Trung, nửa Nam, ai không tuân thì bị tội. Tại sao lại có hiện tượng này? Kể cũng khó hiểu. Và lệnh này có từ đời nào?

    Vệ binh Huế (1910-1920)
    Vệ binh Huế (1910-1920)

    Có người đưa ra giả thuyết: có lẽ chuyện này xuất phát từ thời bà Từ Dũ vốn là một phụ nữ Nam Bộ, con gái của Đại thần Phạm Đăng Hưng, người Gia Định, bà được phong Nghi Thiên Chương Hoàng hậu, lấy vua Thiệu Trị, đứng đầu bộ phận “hậu cần” của Hoàng đế, có nhiều quyền uy đối với các cung phi khắp ba cung, sáu viện. Có lẽ bà muốn những người dưới tay mình phải dùng giọng nói pha âm sắc Nam Bộ để trao đổi cho dễ hiểu chăng, bởi vì người Tân Hòa-Gia Định nghe giọng Huế “đặt sệt” có thể không hiểu mô tê chi cả.
    Cũng có thể lệ này xuất hiện sớm hơn, từ thời Minh Mạng vì ông này nổi tiếng là ông vua có nhiều vợ và phần lớn là người miền Nam.
    Về giọng nói Phường Đúc thì cho đến nay, thời gian qua quá lâu, trải nhiều thế hệ, giọng nửa Nam, nửa Trung đã trở thành Huế rặt.
    Ngoài ra còn có một hiện tượng buồn cười khác là các người làm việc trong Nội dù là cung phi, lão tỳ, thị tỳ, nô nhân, hay nê nhân, lúc mới vào đều tự nguyện “câm” đi trong thời gian sáu tháng. Suốt thời gian này, họ không nói gì cả hoặc nói rất ít. Không nói vì sợ phạm húy, lỡ mồm lỡ miệng thì mang họa vào thân. Chờ khi nào thuộc lòng những chữ “nên tránh” gồm trọng húy và khinh húy, hoặc những chữ cấm nói như: chết chóc, đui què, máu me, phong hủi…vì những từ này mang điềm gở hoặc thô tục, lúc đó họ mới được phép… hết câm.

    Theo Nhớ Huế

     

  • Mẹo chiết nước uống từ thân cây tre

    Mẹo chiết nước uống từ thân cây tre

    Bà con miền Tây  (vùng nhiễm mặn) mà thiếu nước cấp bách thì dùng cách này nhé!

    Một cây tre trưởng thành, sau một đêm có thể cho ra gần 0,5 Lít nước “ngọt” có thể uống được!

    Cách thực hiện như sau:

    Khoan một lỗ vừa nhét được ống nước dẻo ” ống ti-ô”.

    Mẹo chiết nước uống từ thân cây tre

     

    Lưu ý để chiều khoan nghiêng 1 góc để có thể hứng nước trong ruột tre thấm ra.

    meo lay nuoc ngot tu cay tre - dat ngap man thieu nuoc uong (6), Bà con nào ở vùng nhiễm mặn mà thiếu nước cấp bách thì dùng cách này nè.

    Nhét một đoạn ống nước mềm vào bên trong lỗ. Đầu còn lại cho hứng vào trong túi nilon.

    Dùng bã kẹo cao su để “bịt” kín các lỗ hở.

    meo lay nuoc ngot tu cay tre - dat ngap man thieu nuoc uong (6), Bà con nào ở vùng nhiễm mặn mà thiếu nước cấp bách thì dùng cách này nè. meo lay nuoc ngot tu cay tre - dat ngap man thieu nuoc uong (6), Bà con nào ở vùng nhiễm mặn mà thiếu nước cấp bách thì dùng cách này nè.

    Và đây là lượng nước “ngọt” chiết được từ thân cây tre sau 1 đêm!

    meo lay nuoc ngot tu cay tre - dat ngap man thieu nuoc uong (6), Bà con nào ở vùng nhiễm mặn mà thiếu nước cấp bách thì dùng cách này nè.Mẹo chiết nước uống từ thân cây tre

    Hình Ảnh Việt Nam sưu tầm.